Topless
Truyen Sex, Truyen Dam, Truyen Sex Hoc Sinh, Truyen Nứng Về Đêm, Truyen Nguoi Lon, Xtruyen.hexat.com

Truyện Sex

XTRUYEN.HEXAT.COM
Thế Giới Truyện Sex Việt

Tác giả: Bùi Thơm Ngon 3 Truyện liên quan đến nhau theo thứ tự 1. Phiên Khúc Vượt Biên I & II, 2. Lạc Vào Bến Mộng và 3. Cuộc Tình Không Dấu Kết. Phiên Khúc Vượt Biện I và II PHIÊN KHÚC VƯỢT BIỂN I Phần 1: Bối Cảnh Khu Tạm Cư Đầu năm 1980, hai cha con chúng tôi vượt biển bằng con tàu đến đảo Pulao Bidong, thời điểm thuyền nhân Việt Nam còn khá đông trên 18.000 người. Hải đảo Pulao Bidong nằm ngoài biển khơi nhô lên ngọn núi nhỏ với cây rừng rậm rạm và vài trăm ngọn dừa ăn trái cao nghệu, ngoài ven biên của tỉnh Tanggaru, cách thủ đô Mã Lai 30 cây số hải trình. Tôi là thanh niên sanh sống ở tỉnh Rạch Giá, có vợ hai con, cùng vượt thoát chung bằng ghe đánh cá “cải tiến” của một số anh em đồng hương. Chồng chành trên biển cả suốt 4 ngày và đêm, trực chỉ hướng Nam khoảng 15 người vừa già trẻ bé lớn, cập bến đảo Bidong. Tôi vốn là thợ máy nên xuống hầm tàu trước. Vợ tôi và bé trai bốn tháng theo đoàn người băng xình lội xuống con tàu sau, Yến Linh được gia đình tài công cỏng, chỉ vợ và nhóm người nhỏ bị rớt lại trong đêm vượt cạn bãi đáp ?!. Ban Quản Trại sắp xếp, cứ hai gia đình một căn hộ, cha con tôi ở chung với gia đình anh chị Tư Xương nhóm 6 người gồm: Phương Loan con gái lớn 15 tuổi, Phi Nhung khoảng 11, con tôi Yến Linh 13 tuổi, thuộc trong dãy lán trại khu C, nhà xây cất tạm bằng vật liệu mái tôn dài, vách ván ép kiên cố, mặt đất được dọn sạch, chênh mực khá cao, cạnh ghềnh núi đá lỡm chởm cục to nhỏ, lố nhố xen kẻ quanh bởi những cỏ, bụi rậm, cây nhỏ và cây rừng cao và rợp bóng dừa ăn trái mát rượi quanh năm. Toàn đảo chia ra 4 khu: A, B, C, và D. Khu A là khu hành chánh, y tế, nhà thờ Thiên Chúa giáo, Tin Lành, trường dạy nghề, các hiệu bán Tạp phẩm. B, C, và D là láng trại bằng tôn và cây (long house) để ở. Khu D xa nhất nằm trên đồi dành cho những Thanh niên còn độc thân. Cạnh nghĩa trang chôn người vắn số. Hằng ngày mọi thuyền nhân bắt buộc phải tham gia với Ban Quản trại theo khả năng nghề nghiệp thích ứng. Người có học, có nghề làm việc văn phòng, bệnh xá, trạm thông tin, giáo dục... thầy dạy nghề, dạy Anh ngữ. Vốn là thường dân có nghề sửa chửa máy nổ - “đuôi tôm” loại Kohler- của Nhật, máy dầu cặn. Tôi khoẻ nên xung phong vào Toán khuân vác- mỗi khi có tàu tiếp tế ngoài Mã Lai vào cung cấp thực phẩm, nhu yếu, thuốc men... cho thuyền nhân- chúng tôi khuân lên, còn thời giờ học Anh ngữ. Cha con tôi nhờ tấm chân tình của chị Tư Xương lo cơm nước ăn chung, ngược lại tôi phải xách nước, kiếm củi rừng, giúp những thứ khác vượt ngoài khả năng người phụ nữ. Các cháu con chị và con tôi... bắt buộc phải đi học văn hóa ở ngôi trường khu A, dãy đất cát trắng bằng phẳng gần triền biển. Khu vực Hành chánh: gồm văn phòng Phái đoàn Cao ủy, một dãy Bệnh xá, Trường dạy chữ, dạy nghề, quán tiệm, nhà thờ Thiên chúa, Tin Lành, chùa Phật ... đều tập trung phía triền biển, gần phương tiện di chuyển và cầu tàu Jetty ra vào. Bối cảnh sinh hoạt của hòn đảo hoang tự dưng có đoàn người Việt đông đảo vượt biển, tạm trú nhốn nháo như của xã hội nhỏ bé có đủ: hỷ, nộ ái, ố... dục tình. Hoang đảo tuy số thuyền nhân võn vẹn bằng một xã, hay một khu kinh tế mới vừa quy dân lập ấp... Sự khác biệt hoàn toàn sống bằng tình thương, không sợ bị chánh quyền kềm chế ngột ngạt, không bị Công an khu vực dõi mắt dòm ngó, canh chừng, mọi người như cảm thấy một sự sung sướng, thứ Tự do không cần tìm đâu xa. Họ sống đơn sơ, thanh thản, nhàn hạ. Không lo lắng vì cơm gạo áo, tiền, không cảnh tranh danh trục lợi, có đời sống tự do, nhưng còn chút hoài nghi ở tương lai chưa định hướng?! Anh Tư Xương là ngư phủ đánh bắt cá biển, từ khi bị cá mập táp chân trái lên tận háng, anh đi đứng khấp khểnh, làm việc nặng không an toàn trại miễn công tác, anh chỉ lãnh nhu yếu phẩm của Cao Ủy vào ngày thứ Năm cho gia đình, còn lại thời gian học Anh văn, hay ngồi lê đôi mách, tán gẫu ở quán tiệm cà phê, uống trà, rượu giải khuây hoặc nghe ngóng tin tức “nóng hổi” trong trại tỵ nạn. Nhất là những con tàu vượt biên vừa cặp bến Jetty, đến tìm thăm người thân hay săn tin gì mới lạ. Tôi thanh niên bao thầu hết, kể cả việc xách nước cho chị và các cháu tắm, lòng cảm thấy vui vui cảnh sống chung với đồng hương thân tình. Chị Tư gọi tôi bằng ”cậu Ba” ngọt như mía lùi, vì hơn tôi một tuổi, lối xưng hô người miền Nam thân mật, chị con ông cựu Chủ tịch Hội đồng ở Xã ngày xưa nên cuộc sống từ tấm bé của chị khá ấm no, vật chất đủ đầy. Nay hoàn cảnh xã hội đổi thay người phụ nữ cam chịu... lòng người tỵ nạn luôn náo nức đến đệ tam quốc gia an cư lạc nghiệp. Cả tàu chúng tôi khoảng 16 người tầm trú chưa ai được các phái đoàn Mỹ, Úc, Pháp, Canada... các quốc gia đệ tam cứu xét cho định cư, vì chúng tôi đa phần là dân chân lấm tay bùn. Không thuộc thành phần: Quân, cán, chính của chế độ cũ Sàigòn, chẳng có gì ưu tiên?. Đồng cảnh ngộ trên đảo có lắm gia đình chờ đợi mõi mòn: kẻ đến sau đã hơn 5 năm, người đến trước đã ngót 10 năm trôi qua như ông bà Tàu chủ tiệm tạp phẩm, các thanh niên độc thân, lanh chân chen được xuống con tàu vượt thoát, hiện sống ở lán trại trên khu D chót cùng. Thấy người tự nghĩ đến thân phận mình, chúng tôi tự thầm an ủi: cố gắng học ngoại ngữ, tranh thủ làm việc, mưu sinh kiếm học nghề biết đâu một ngày:”Ông Trời” ngó lại mình nhờ hậu thân. Cảnh sanh hoạt gia đình cứ chiều khoảng gần xụp tối chị Tư mới dám đi tắm. Căn nhà tắm phía sau che tạm bằng lá dừa, tấm phên vải bố dầy, tôn cũ... cho kin kín gọi là, dưới mặt đất lót vào mảnh gỗ tạp nhạp, vỏ cây, đá cục... gì đó để bụi đất khỏi văng lên. Một người tắm, người khác ngồi canh chừng sợ mấy “lão thanh niên” tinh nghịch, kẻ lạ nhìn lén hay lấy cắp áo quần vắt trên thành vách, cảnh nầy thường xảy ra luôn. Tôi ngồi giữ chừng chị Tư tắm, còn mảnh vải chắn nó cũ rách, lủng lỗ nhỏ to không đủ che kín khung cửa, nên mỗi khi chị tắm tôi hoàn toàn mãn nhản “con bà Eva” lồ lộ thỏa thích. Chị tự nhiên vô tư như không ai. Khi tắm xong chị chỉ choàng khăn che bên dưới, tay lấy áo che ngực bước lẹ vào nhà, vì đất cát văng dính chân, tôi liền lấy khăn phụ lau lưng sợ cảm lạnh, chị quay người thay đồ trước mặt tôi như cảnh vợ chồng. Tôi không dám sàm sỡ, lố lăng, suốt nhiều năm như vậy, chị Tư quá tin tưởng vào tư cách của cậu em. * * * Mãn khóa học, học viên đều nghĩ cả tuần chờ học kỳ mới. Anh Tư Xương như thể công tử “Bạc Liêu” ngày nào cũng nhởn nhơ lúc uống cà phê, lúc tán chuyện gẫu... lê la ngoài quán. Bữa nọ nghe tin “giựt gân”. Anh về bàn nhỏ với vợ: - Các phái đoàn Mỹ, Canada, Pháp... cứu xét tìm người chế độ cũ có nghề nghiệp, chức vị cứu xét ưu tiên trước. Chỉ còn phái đoàn Úc nhận theo diện “nhân đạo” ai con đông ưu tiên. Nghe nói đất Úc quá rộng, dân thưa không cần học lực cao. Gia đình nào “năm người” trở lên nó bốc, nó tìm lập hồ sơ ưu tiên phỏng vấn. Nghe đồn rầm chị Sáu ở khu B, dân ruộng như mình, lập cách ghép “Form” sao đó- cái bụng chành ành của bả. Ưu tiên phỏng vấn rồi, bà Sáu chờ lên danh sách chuyển trại vễ trại Sungei Besi gần thủ đô Mã Lai. Ai có cùng hoàn cảnh khiếu nại, phải mất thêm ba tháng sau, phái đoàn Úc quay vô sẽ tái cứu xét nhận bổ túc một số gia đình. - Mẹ con Loan nghĩ sao, đêm nào tôi cũng “tòm tem” kịch liệt. Vợ chồng hì hục mãi không kết quả, vì tinh hoàn tôi cá “nuốt” lâu rồi. Lập kế gả con Phương Loan nay nó mười bảy, tự dưng tăng lên sáu: tức chồng nó và con nó đang mang bầu. Ý kiến cũng hay nhưng phải dò la với con, kiếm thằng rễ cho vừa lứa tuổi hợp với nó. Tốt hơn bàn xem con gái chịu không?!. Còn trong thâm tâm chị Tư Xương nghĩ ngay “cậu em” trong nhà vừa kín đáo, vừa ân tình. - Thương tình thì thôi! Chị tắm xong cậu em phụ lau lưng, lúc đó có táy máy: rờ vú, bóp mông hay ôm hôn vài cái cũng gồng chịu.., cậu em sao thật thà quá!. Thôi qúy hóa được rồi... - Cậu Ba Hiếu à!, ở chung với anh chị hơn bốn năm, cậu khéo xử sự như người trong gia đình từ trong tới ngoài. - Chị hỏi thiệt: “Giữa chị và cháu Loan” cậu thích ai, mê ai?, gia đình đều bằng lòng tìm cách giúp đỡ, tác hợp... chị hứa với lòng thành thật. - Chị nói kỳ, tôi bưng cơm chị ăn còn kẹt kẻ răng, giờ đòi làm tình “với mẹ”, với “con gái” xử sự sao cho đặng chị Tư!. Cậu Ba giựt mình, phụ nữ ai cũng có “cái đó”, với Phương Loan nó “gin” thơm như múi mít nghệ, nhưng trách nhiệm với vợ con còn tại quê nhà, mình là kẻ vô nhân. Còn chị Tư đã có chồng, giao hợp cho đã thèm chị có vướng bầu thì.. vị chi trách nhiệm ảnh gánh. Dường như chị cũng chịu đèn...là phải qua ánh mắt thèm thuồng. - Cậu Ba hoàn toàn hiểu lầm ngoài mỹ ý, nếu ưng tư tình với Loan phải kêu anh chị bằng cha mẹ, ngại cũng đúng. Còn vui vẻ với chị thuận hơn, anh Tư không thụ tinh được, có “độc thủ hoàn”, bắp đùi tới háng thẹo dài nhằn. Tức giúp gia đình định cư, chị hứa không bỏ cậu, chừng đi được tìm cách bảo lãnh cậu sau- anh Ba sau? Nè hay đã thầm chê chị già, chị xấu, nhưng “đồ đạc” còn ngon lắm đó. Chị ghen không muốn ai “thế” ngoài hai mẹ con chị đó... - Chị Tư Xương à! Tôi một cảnh hai quê: vợ ở đây, vợ bên nhà... đầu óc phân vân quá! Sao đành chớ? - Phân vân, với trách nhiệm: tụi đây chết, đó có yên tâm không? Tối nay nhen... Đêm nào anh chị Tư Xương cũng làm tình dập dình, mình ngủ kế bên thèm ái ân muốn chết, trối ngược tức tức hòn dái vô cùng, ngọc hành chạy lên chạy xuống thốn thốn, như muốn ngẹt thở. Nhìn cặp mắt đa tình của chị như chịu đèn, như gọi mời - Trời ơi!, sao để lỡ cơ hội ngàn năm một thuở lòng mừng thầm như mở cờ trong bụng. Còn chần chờ, phân vân thiệt hơn gì nữa cà?... Thôi được mình kiên nhẩn chờ anh chồng giao cấu mở màn trước, nhập vô hưởng “xái nhì” chừng đó nước nôi đầy đủ, ngon cơm. - Anh Tư chơi em lút cán rồi, lăn qua nằm bên mùng kia ngủ luôn. - Cậu Ba đâu !...tiếng réo mời nhỏ nhẹ Vén mùng cậu chui sang nhập trận, chị Tư còn trần tuồng, đón đợi chào mời cuộc giao dâm tiếp ngầm được chồng trong nhà đã thuận ý Thân hình chị mập đẫy đà, vú hai con còn căng cứng, núm ngạo nghễ nhô cao, làn da trắng ngày nào tôi cũng chiêm ngưỡng, đầy sức quyến rũ. Nhưng bây giờ mùi da thịt của chị thơm phản phất mùi biển mặn đang hắt vào, đêm nay chị bày kế dâng hiến cho mình hưởng, chị đẹp, chị khêu gợi... còn tôi thì kềm con lợn lòng không đặng muốn xung phong đánh úp mục tiêu ngay tức thì. Gần bốn năm phai lạc hương sắc phụ nữ, mùi da thịt chị toát ra như kích dục tâm thần, làm khúc gân ngốc đầu dương thẳng chín chục độ, hùng dũng xáp chiếm em Tư ơi. Cậu như thầm nói. Tôi nằm kề ôm tấm thân lõa lồ phụ nữ chờ tận hưởng, chị Tư cũng rạo rực không kém, dù chồng vừa “phạng” nhưng không đủ thỏa mãn cơn thèm khát đang rậm rật đến đòi hỏi nữa. Chị trong tư thế nằm nghiêng, ép sát dương vật cương cứng vào giữa hai bờ mông, khe háng, tay tôi mân mê vú phải rong ruổi lên xuống tới vùng bụng, rốn, người cứ trồi lên xuống khiến thân nhiệt hai người tăng lần, biết cơn cực khoái dâng trào. Tôi liền lật ngửa chị Tư theo thế chào mời. Chòm lông ở âm mao chị đen đậm, che lấp mép cửa âm hộ dài nhô phồng lên, tôi khẻ banh háng ra, kìa âm môn- cửa lồn nó hồng bóng láng bởi dâm thủy rịn ra... Tôi dìm đầu “chim đa đa” vô ruộng nước- âm hộ, tiếp nối dòng dâm thủy chồng còn vươn lại, bắt đầu cọ kỳ, thọt ngoáy ngoáy lia lịa âm đạo trơn tru tới lui của người nữ khoái quá: - Tiếp nắc chị nữa đi, s..ư..ớ..n g quá. Tôi sướng khoái, mê man hùng hổ cứ gia lực thêm, mạnh bạo hơn, chị chuẩn bị xuất đây. Cực khoái mê ly... - Ôi, chết chị, chết... Âm hộ chị quá bót sát, tôi chưa bao giờ hưởng giây phút cực kỳ khoái lạc Chợt tôi xuất tinh bắn ra mau, cổ tử cung mở đón nhận dòng nước lền lền đục ấm ấm vào tận bên trong tích lũy, rồi nằm yên trên mình người tình, không hề cục cựa sợ nó trào ra không thụ tinh thì uổng. Dù tôi xã tinh lực nhưng cơn hứng còn dây dưa, dương vật còn cương cứng “đóng chốt” nên tiếp tục nằm đè ấp trên bụng người tình. Thật là tôi muốn điên lên vì sướng!. Còn chị Tư suy nghĩ từ ngày lấy chồng tới giờ, anh chưa hề bao giờ đãi nhau kiểu nầy. Chị rán nín lặng khoái cảm của mình để “chịu trận” với hy vọng mang bầu. Chúng tôi cứ ôm nhau nằm thật thật lâu, khi xong cuộc lấy gối kê cao mông đít chị không cho dương khí tuôn trào, dù sủng ướt. Chị Tư hy vọng hoàn toàn lần nầy thụ tinh theo ý muốn. Hôm nay tôi quả sung sướng, sau bốn năm xa vắng vợ ở Việt Nam. Mặc kệ cớ sự chung quanh cứ ôm người tình, trong men say của ái ân đánh một giấc tới sáng, không màng gì anh Tư ngủ bên cạnh. Từ đó mỗi đêm cứ sau tám giờ tối, tiếng loa trại phát ra inh ỏi, mọi người vào nề nếp ai ở nhà nấy, không ra đường ánh sáng đèn điện tắt. Anh Tư Xương tìm chút dư tình vợ chồng, rồi chị kêu tôi lại giao dâm tiếp. Đêm nào, nếu anh Tư bị ma men nhập, say mèm nằm ngũ ngò. Tôi và chị Tư làm tình hai cử, lần nào cũng cho tinh dịch áp sát tử cung rồi nằm trên bụng mở củangười tình, nó êm êm mát lạnh, để cục gân chận nút không cho tinh dịch thoát ra. Tạo cơ hội cho chị Tư Xương vướng bầu. Phần 2: Nhận Nhân Đạo Thuyền Nhân Ba tháng sau phái đoàn Úc đến tái cứu xét các xấp hồ sơ các gia đình của tàu mới cập bến xong. Gia đình ông Châu văn Xương nạp đơn khiếu nại, là hồ sơ cũ nên Trưởng đoàn xem xét trước, thông báo hẹn ngày lên văn phòng phỏng vấn. Hồ sơ anh chị Tư được phái đoàn chấp thuận vì gia cảnh hiện tăng “năm người”, vợ còn mang bầu, theo diện nhân đạo, ưu tiên dưới sự bảo trợ của Chủ nông trại ở Ttiểu bang Nam Úc. Sáng ngày anh chị Tư Xương chuyển trại về thủ đô, tôi khệ nệ xách túi... đồ đạc song hành bên nhau ra tận cầu tàu Jetty tiễn đưa. Đêm hôm tạm chia tay tôi đè chơi chị một lần chưa hả hê, hết đợt đầu bóp vú, nghịch ngợm chị mềm cả người, rồi chồm mình lên đâm thọt da thịt chạm nhau nghe phành phạch, sáng dậy không muốn nổi, thậm chí đến giờ còn lâng lâng sướng... Cậu Võ Phước Hiếu thuộc toán khuân vác đeo thẻ bài ở ngực, Ban an ninh Trại không xét hỏi, thâm tâm tôi “từ giã vợ con”, một cuộc ân tình vụng trộm, mang đầy ơn mưa móc chưa trọn vẹn. Chị Tư- Đoan Dung trông rất bịn rịn, trong nỗi nghẹn ngào: - Anh rán nhịn thèm, chờ em bảo lãnh- bất cứ giá nào em không bỏ anh đâu!. - Em ơi !, nhớ bảo vệ bào thai con mình nhen. Bà Đoan Dung hy vọng vì hai người cùng họ Võ, trong lý lịch khai là em họ ”cô cậu” phần hồ sơ bổ túc đang đăng nạp. Mắt người nữ hơi rướm rướm, chợt muốn lại ôm hôn, nhưng thái độ ngập ngừng... trong khi chồng và hai con rất hồ hởi, theo chân đoàn người xuống con tàu tìm chỗ ngồi theo vách cửa kiếng nhìn mây nước chung quanh. Bỏ lại sau lưng, cô bạn gái Yến Linh đứng ngó đến bơ vơ, hai tay vẩy vẩy giả biệt... Lòng chị cảm nhận hơi buốt giá, nao nao, thương thương, tủi tủi...tất dạ ngập ngừng... chầm chậm bước xuống con tàu phút chốc rời bến. Cậu Ba Hiếu quay trở về lán trại lòng buồn rười rượi với nổi bâng quơ!!. Còn Võ Yến Linh, con gái cậu Ba hằng đêm ngủ chung có bạn, giờ cảm thấy trống vắng, thiếu thiếu cái gì to lớn khó nói ra. - Ba ơi !, buồn quá sao con nhớ chị Loan, chị Nhung muốn khóc quá. Tối nay con ngủ một mình trên gác lạnh lẽo, sợ ma, con xuống hay ba lên nằm bên nhen. Chị Tư Xương chia tay rời đảo, để nữa “gia tài” cho người tình đầy đủ từ: nồi niêu, chén đĩa, dao.., đặc biệt chiếc mùng lớn có thể hai cha con ngủ chung. - Để ba lập thế mắc chiếc mùng lớn trên gác xem sao?. Ba có dấu đinh sẵn rồi, ngủ trên gác mát hơn. Ừ thôi cũng được. - Con cảm thấy đói không? Ba cũng chưa thấy đói, cô Tư đi ba buồn quá!!. Thôi ba con mình thu xếp cho gọn mọi thứ, cô tốt chia đôi. Gạo, nước mắm... cô tử tế để lại cả kìa. - Đúng rồi ba mua mì gói thay thế cho gia đình bác Tư đem theo tiện hơn. Mồ hôi rịn khó chịu, con muốn đi tắm ba canh chừng nhen. Thật giống hệt cảnh chị Tư, Yến Linh trần truồng như nhôïng: phơi tấm thân ngà ngọc non trẻ lồ lộ, điềm nhiên không hề mắc cỡ trước mặt người thân. Cậu thấy con thiệt thà khờ dại lòng càng cảm thương. - Trời ơi!, con gái tôi trưởng thành: âm mao đủ đầy, chòm lông đen tua tủa trên vòm mu trắng. Con “sò lông” tươi tắn lún phún lông như rẻ ngôi thật xinh, eo thon đẹp đẻ. Trổ mã con gái vú búp búp lớn gần quả cam, núm đỏ như son, mông đít săn cứng, da thịt tròn trịa căng cứng. Như hoa hậu choai choai- hàng tuyển trên hoang đảo, đàn ông, thanh niên ai ngó phải thèm nhỏ giải, phải chết mê chết mệt. - Thiệt tội nghiệp biết chừng nào trên không áo ngực, biết đâu dưới nó cũng chẳng có mặc phụ tùng... Nó không mặc nội y như thế, đi học, đi làm bệnh viện như vậy dám trong số đám bạn trai ngắm đã mắt cả mấy năm nay? Rồi đêm đến hai cha con ngủ chung, Linh vốn quen tật thường gác chân lên mình bạn, tay ôm thân mình ba vì quen ôm hai chị Loan, chị Nhung. Trong mơ màng cậu cứ tưởng ai đang xâm xoi vùng hạ bộ, tay con vô thức nắm dương vật cứng lên cảm giác nóng nóng. Mở mắt thấy con gái nằm bên tay còn quơ quào và cậu.. Cậu thương con để yên không muốn phá giấc.. Một tháng sau chờ đợi đến sốt cả ruột. Một tin vui đến bất ngờ, cậu Ba Hiếu được thùng quà của người tình gửi trong có: bốn bộ áo ngực đen, trắng và màu, lố xì líp nam, nữ, quần ngắn, dài, khăn lông, xà bông... với hai trăm đô Úc kèm lá thư vấn an: nội dung khích lệ làm sao cho con Linh mang bầu: “nên khai thác đất nhà mầu mỡ”... Sò tươi trong nhà xào nấu “ăn” đừng nhịn thèm phí thời gian định cư. Cuối thư mấy dòng tâm đắc:” Linh có bầu là Úc chấp nhận liền, nhớ cam đoan là về quê vùng có nông trại theo địa chỉ ghi đây”. Riêng hồ sơ bảo lãnh “em” nộp rồi, nhờ chủ nông trại sẽ đem lên Bộ di trú, cách chỗ ở hơn hai trăm cây số, em không biết đường, không tự lái xe được. Anh và cháu Linh yên tâm rán chờ nhau. Phương Loan viết thêm:“Linh có baby nhà trường có người giữ, đi học yên tâm, chánh phủ chu cấp tiền xã hội dư ăn, dư sống, các hội Từ thiện cho áo quần.. Chị và Nhung theo nhóm bạn con của mấy người ở nông trại đang theo học lớp 11 và 8 sẽ dự thi tú tài năm sau, nếu đủ điểm vào đại học không thì vào trường Cao đẳng, mộng chị muốn thành bác sĩ hay y tá đi làm thiện nguyện giúp đời... Nhớ thương cậu và em, hẹn thư sau..." Yến Linh quá mừng, hớn hở mở quà nó cầm ngay áo ngực ướm thử màu nọ màu kia, xong tự nhiên cởi áo mặc vào. - Nè ba xem nó vừa, ôm sát cặp vú thật xinh ghê!. Chiếc xì líp nàng mặc vô tiếp sau, thân hình tràn đầy nhựa sống hấp dẫn, cậu Ba Hiếu đứng nhìn con chết trân. Thế gian như thể quay cuồng. Nồng súng từ từ bung ra cương lên, nó ngốc đầu thẳng đẩy quần cộc nhô về phía trước. Cậu sướng quá sức thu hút như nam châm, người như mất thăng bằng, thiếu sự kiểm soát... xà lại ôm con. Yến Linh sung sướng, tở mở trong cõi lòng biết sẽ có ngày mình được ba “ban cho” đặc ân để khai trinh, có bầu để ưu tiên đi tìm miền đất hứa. Nàng yên lặng không phản ứng, còn quay lại nói nhỏ: - Ba ơi! con 17 tuổi đủ trí khôn..., có đủ bản lãnh không khai báo gì liên hệ với ba đâu. Mất thời giờ, lâu không ba- cất tiền quần áo đi - ba con cùng lên gác cho kín hơn. Cậu ngập ngừng, đứng nhín thinh như trời trồng đứng yên một chỗ. Hai cha con lên gác lại bên chiếc mùng bỏ phủ kín. Yến Linh leo lên nằm xuống trước, vẫn chỗ cũ hằng đêm, cậu Ba vô sau kề bên, đưa tay cho con gối đầu, giọng run run trong sợ hãi: - Con ơi!, ba hồi hộp quá! Ba ngây ngất, hứng tình quá giao cấu với con ba phạm tội loạn luân, con có bầu rồi sao đây?. Tụi cảnh sát Mã Lai bắt lên đánh đòn, khó dễ phiền toái trăm bề... Cảm giác yêu thương ngủ yên trong tâm thức cô gái trẻ, nhưng nay chúng có thể sống lại, bừng lên khi Linh trưởng thành 17 tuổi. Nàng mạnh dạn hơn: - Ba đừng lo, con có nhiều bạn trai, có anh muốn cưới con liền .. Con hy sinh với người trong nhà, tương kế tựu kế cho có bầu như thơ chị Loan khuyên, má Tư bày vẻ ba cứ “phụp” con trong nhà kín đáo, ba hưởng trinh tiết đời con như báo hiếu... con vui vẻ mà. Phái đoàn phỏng vấn hỏi, con sẽ trả lời đây là “việc riêng tư đời tôi”..., lúc phơi cái bụng con sẽ chỉ một anh bạn trai là chồng. - Ba đừng chần chờ, mất hứng cả hai khi giao hợp phải thỏa mái. Tạo sự thống khoái cho nhau. Ba đừng “chê” của qúy...của con. Lúc nãy ba nựng con, con rậm rật hứng tình nên đứng chết trân chờ. Nước trong âm đạo trào ra đầy nhóc cửa mình. Bây giờ con nằm nghiêng, ba hãy mở chốt áo, cởi bỏ trên đầu nằm giùm con, còn quần xì, tuột luôn ra. Ba sẵn sàng đi... - Ba cứ tưởng tượng là mẹ con, người phụ nữ xa lạ đến dâng hiến với ba thỏa mãn dục tính, không bị ray rứt, ám ảnh là con gái mình nữa. Cậu như từ trên hành tinh xa lạ rớt xuống, tay cầm: “thỏi gân” đi vào động thiên cung của nàng tiên trẻ. - Ba qúy trọng con, coi chính như mẹ con sẽ nâng niu, hôn con, kích thích toàn thân. Ba từ từ mân mê cho con hứng lên tuyệt đỉnh vu sơn... khi nào ba đặt dương vật vô âm hộ con... lúc đó con sẽ hiểu sự đời. Dứt lời cậu cuối khom người xuống hôn trên: trán, má dài xuống vùng ngực của con gái. Ngừng giây lâu, cho tay vân vê cặp nhũ hoa vun lên nho nhỏ xinh xắn như quả cam non, đầu núm hồng hồng như lõm xuống Ô! sao nó tuyệt vời. Cậu mút, nhăng nhăng núm vú say mê lúc kéo lên lại thả xuống, tay bóp vú kia, Linh rướn mình lên cao sung sướng tràn dâng... chiếc lưỡi người cha thám hiểm lần xuống bụng, trũng rốn, rà rà theo hai bên háng, gần “chiếc bẹn” hương trinh nguyên người con gái đương độ xuân thì- đưa cậu về miền kỷ niệm xa xưa với vợ như chợt sống lại phút giây ngây ngất này. Yến Linh như mê man lạc vào mê hồn trận, một thiên đàng hạ giới; cô gái đang tuổi dậy thì nên da thịt rất nhạy cảm, lần đầu giao tình bị kích dục dòng nước trắng đục đang rịn rịn trong niếu đạo... Nàng e thẹn, ngượng ngùng, cắn răng chịu đựng không dám rên lên vì nổi sướng khoái. Hơi dang rộng đôi chân con gái ra, cậu dùng nghệ thuật của chiếc lưỡi liếm vào khe lạch, vén lên xuống cho âm mao tém sang hai bên, bất giác thao tác liếm dài ngược lên cao chót vót lưỡi chạm vào đầu nụ hồng tươi - mồng đốc, không thể gượng chịu nổi đam mê nhục dục dâng tràn nàng la lớn: - “Ah.. ah. á.. . ôi, ôi.. ba ơi sướng”. Bắt đầu người cha ngồi dậy cầm “chỉa gân” to đang cương cứng đặt ngay chính cửa âm hộ, chà lên chà xuống bắt đầu cậu ấn thật nhẹ, cửa mình quá nhỏ đầu khấc cây chỉa len vào không được, bị trối ngược, rồi cố ấn thêm dâm thủy Linh như tiếp nhận, cảm giác ấm tê tê chạy rần rần đầu khúc gân, cậu ấn mạnh thêm chút nữa, mặc dù dương vật cậu vào chốn thần tiên. Lúc nầy Linh cảm thấy đau toàn thân quíu người lại: - Trời ơi đau quá! Đúng lúc chiếc màng trinh bị rách, nghe răn rắc tiếng xé thịt rách toác bung ra nho nhỏ bên trong, vài giọt máu hồng từ từ rướm rướm... dính theo. Yến Linh la lớn:” - Chết.. con.. ba ơi”, âm hộ như xé nát cô gái oằn người sang bên. Cậu rướn tiếp đẩy sâu vô đôi lần nữa. Cậu tiếp giữ của qúy mình trong âm đạo không muốn rút ra... Yến Linh sướng khoái nằm vã người như sắp chết. - Con ơi! sự đời ở đây. Tấm trinh nguyên con ba tận hưởng đầy thú vị. - Cám ơn con. Muốn thụ tinh mang bầu, cha con mình phải giành những giây phút thần tiên khác. Cậu khom hôn con, với vẻ trìu mến săn sóc. - Con cám ơn ba, ba mở cuộc lạc thú yêu đương khác khi nào ba cảm thấy cần. Cậu nương đỡ nàng ngồi dậy, con rán khỏe rồi hãy bước ra ngoài. Ba múc nước trong thau, đặt trong nhà hãy vệ sinh sạch sẽ. Phần 3: Viễn Tượng Tươi Sáng Yến Linh, cô gái dậy thì vốn thông minh về tình dục và phán đoán những hệ lụy do cha con cứ mãi mê cuộc tình vụng trộm; một ngày nào cái bụng xình chương- ương thiên hạ phát giác, đàm tiếu thì nguy, chưa tìm đối tác chịu trách nhiệm. Nên khéo trình thưa mở lối để cha con tránh né những lời xì xào mang hậu ý bất lợi, khi cả hai cha con đang có dịp gần gủi hằng đêm: - Ba ơi!, hiện có ba anh thanh niên đeo đuổi con. - Anh Liêm lớn hơn con sáu tuổi, thầy đang dạy Anh ngữ dưới trường và kiêm thông dịch cho phái đoàn Cao ủy tỵ nạn nữa. - Anh Bình độc thân ở trên dãy D hơn 8 năm, thường biếu cho con: dừa, ca, củi khô ... anh đánh bắt được ngoài biển, con đem về cho cô Tư và gia đình ăn chung. Anh thương yêu quá mực, tối thứ Bảy chiếu phim ở sân đá banh của trại, anh Bình có lén ôm con hôn hai lần, bóp vú con nữa, nựng tứ tung. Con sướng cả người, nhưng nhận thấy anh tham lam con đâm sợ, nên né tránh không muốn liên lạc... Còn anh Nguyễn Thành Đông đang học chung Anh văn, lớn hơn con một tuổi, rất điển trai, học giỏi tánh tình hiền hậu, lại hay nịnh đầm sáng nào cũng đứng chờ con đi học chung, có khi biếu cho con gói xôi hay ổ bánh mì lót dạ. Anh vượt biên theo dì dượng, nhà chung khu C khác dãy với mình. Ý nguyện anh muốn thành y- tá, hay giáo sư trung học con thấy hợp sở thích với con. Anh đang phụ việc trong bệnh xá chung với con ba tháng nay. Thầy Liêm thường săn đón, đeo đuổi khi hết buổi học, con có cảm tình với “thầy”. Khi tiếp xúc thấy thầy quá phong cách giữ gìn ý tứ kín đáo, nhưng thực tế chị Phương Loan thầm yêu thương anh hơn, mà chưa có dịp diện kiến gửi gấm tâm tư; con muốn kết hợp anh ấy với chị, chớ lấy chồng có căn bản học vấn dễ tiến thân. Vậy con chọn một trong hai. - Ba cho ý kiến giúp con?. Ba chấm cháu Đông ưu tiên trước, con trai như vậy là tốt nữa thương con, lo bảo bọc chu toàn hạnh phúc cho mình suốt đời. Nhưng theo ý cô Tư, và cháu Loan muốn mình về thôn dã theo chánh sách chánh phủ Úc, nghề y tá đó cũng hay đa, không bằng học về máy móc, cơ khí vào nông trại làm farm, hữu dụng và sống vững vàng hơn nữa. Cha con tâm đắc vạch kế hoạch tương lai rất hữu lý.
U-ON Truyen sex hay